Xin một lần gọi người cũ từng thương

Cập nhật: 11/07/2021 Lượt xem: 596

Xin một lần gọi người cũ từng thương

 

Anh chẳng thể gọi em “người yêu cũ”

Bởi xưa mình chưa dám ngỏ lời yêu

Anh chẳng thể gọi em “người thương cũ”

Bởi tình ta… chưa hề nhạt phai màu.

 

Anh chẳng biết nói về em sao nữa

Bởi đôi ta chẳng thể chỉ người quen

Cho dù có cách xa muôn vạn dặm

Vẫn nhớ nhau khi con phố lên đèn…

 

Anh chẳng thể gọi em… như bè bạn

Đâu chỉ là mình đã thân thiết từ lâu

Bởi anh giấu hình em nơi trái ngực

Để được yêu em tựa thuở ban đầu.

 

Anh chẳng thể gọi em câu tha thiết

Bởi ta nay cách biệt chẳng chung đường

Nhưng em sẽ ở trong tim anh mãi

Vẫn dịu dàng và say đắm… yêu thương…

 

Anh chẳng biết gọi em sao cho thoả

Bởi trong lòng còn in đậm tơ vương

Anh chợt hiểu mình vẫn còn mang nợ

Một nụ hôn chưa kịp ghé môi hường…

 

Anh vẫn muốn yêu em thêm lần nữa

Nhưng sợ tan đi giấc mộng vô thường

Nên lặng lẽ đứng bên đời em vậy

Trăm ngàn lần anh nợ chữ “yêu em”.

 

Anh vẫn biết tình đôi ta không trọn

Tiếng yêu xưa xin giữ lại riêng mình

Cho dẫu chẳng thể bên em lần nữa

Xin một lần gọi “người cũ từng thương”.

 

#nguoivotinh.

Nguồn: Facebook. Thơ trữ tình

 

Người từng thương…

Có khi nào… anh nghĩ mãi nợ em
Dẫu một phút kề bên em ngắn ngủi
Dẫu chỉ một lời yêu dù gian dối
Một vòng tay ôm thật vội mỗi lần…

Có khi nào anh muốn níu bước chân
Khi em ghé đôi lần nơi quán cũ
Trái tim anh có khi nào thầm nhủ
“Đừng xa anh lần nữa…dấu yêu à”!!!

Có khi nào duyên nợ giữa đôi ta
Chỉ thoáng chút tựa như là cơn gió
Thoảng qua tim… chẳng đủ cho lòng nhớ
Chỉ hững hờ rồi cứ thế… dần xa…

Có lẽ nào… bao hạ đã trôi qua
Chẳng xao xuyến khi mùa hoa nở rộ
Có khi nào… nhìn hoa anh chợt nhớ
Người từng thương… dang dở mối tình đầu???

#nguoivotinh

 


CHIA SẺ BÀI VIẾT

Bài cùng chủ đề
Loading

SÁCH CỦA TÔI