Thơ Lam Chiều chọn lọc

Cập nhật: 13/12/2019 Lượt xem: 206

Thơ      Chọn lọc

 

1. Lan man

Người giàu chưng cúc chưng lan

Tôi nghèo chưng củ khoai lang mọc mầm

Nghĩ đời bao nỗi thăng trầm

Hơn nhau ở chỗ cái tâm thật thà

2. ….Gió thu…..

Ai buông thu xuống cụm hoa vàng

Mê mẩn cõi lòng gió mênh mang

Hồn ta chới với trong chiều vắng

Thuở nào thu rẽ bước sang ngang

 

Vô tình ngọn gió vuốt ve hoa

Một chút bâng khuâng chợt vỡ òa

Đây ngày gió gọi thu thức dậy

Khoảng lặng cuộc đời đâu dễ qua

 

Chiều nay ngọn gió quay trở lại

Khẽ khàng thú nhận sự thơ ngây

Rằng em vẫn chính là giấc mộng

Mà ta tìm kiếm bấy lâu nay

 

Tôi cột hồn tôi với gió thu

Khoảng thương gửi gắm giữa giao mùa

Bao năm chôn giấu trong ký ức

Để đời vụng hát một câu thơ.

3. Nụ hôn trao vội

Em về môi hãy còn thơm

Nụ hôn trao vội dưới vòm lá xanh

Vết son còn đọng áo anh

Em về với nắng chiều hanh cuối ngày

Đèn hiu hắt bóng – mi cay

Thời gian điểm giọt đưa ngày vào đêm

Thu rơi – lá khóc bên thềm

Em về sót lại bên hiên nụ cười

Dịu dàng gõ cửa tháng mười

Quên đi tình cũ một thời dấu yêu

Này em – sợi khói Lam Chiều

Soi gương – đời vẫn còn nhiều mùa xuân!

4. Nhớ

Không biết ai kia có nhớ mình

Mấy ngày điện thoại vẫn làm thinh

Hay là họ mải vui duyên mới

Để lại ta ôm mối hận tình.

5. Kiếp nghèo

Gia tài anh có bấy nhiêu

Một con xế điếc túp lều rách bươm

Hỏi em có thật lòng thương

Cùng anh hứng gió bốn phương ngày hè

Hồ bơi vùng vẫy khỏe re

Đêm về gác cẳng nằm nghe vạc sành

Trăng lên không khí trong lành

Nỉ non tiếng dế khúc thanh quê nghèo

Không em – anh ngủ chèo queo

Thêm em hai đứa nằm khoèo cũng vui…

6. Cõng quê

Cánh cò cõng gió chơi vơi

Ngọn tre cõng nặng những lời mẹ ru

Hoàng hôn cõng vạt sương mù

Chị tôi cõng cả chiều thu về làng

Con đường cõng nắng chang chang

Áo cha cõng hạt muối rang lưng gầy

Ao tù cõng mảnh bèo tây

Rau khoai cõng cả những ngày đói cơm

Nấm lùn cõng nặng đống rơm

Ta về cõng lại dỗi hờn tuổi thơ

………………

7. Thu xưa

Mang thu về trả cho em

Bao năm anh mượn thu đem tặng người

Sắc thu giờ hết vàng tươi

Hồn thu chia bớt nụ cười cho ai

Tay cầm chiếc lá thu phai

Ngẩn ngơ thương nét trang đài thu xưa

8. Van em

Van em bớt đẹp dùm tôi

Kẻo không chết đuối trong đôi mắt huyền

Xin đừng khoe nụ cười duyên

Dấu đi cái lúm đồng tiền dễ ưa

Che luôn sóng mũi dọc dừa

Cổ cao ba ngấn bỏ bùa người ta

Tôi thù suốt kiếp trời già

Tạo chi tuyệt tác để mà ghẹo ghen

Từng đêm đối ảnh bên đèn

Trái tim khao khát lên men lâu rồi…

9. Một

Chênh vênh cô độc MỘT thân cò

Lạnh lẽo thu mình MỘT cẳng co

MỘT khối tình riêng giăng lưới nhện

MỘT vầng tâm sự rối tơ vò

Gương nga MỘT mảnh soi hiên vắng

Sông thả dòng trôi MỘT bóng đò

Tri ký MỘT người luôn ngóng đợi

Trăm năm MỘT khắc dạ sầu lo

 

10. Tiễn hạ và tiễn anh

Hạ đi rồi trời đất háo buồn tênh

Con ve sầu vừa vặn mình lột xác

Bay quẩn quanh đưa mắt nhìn ngơ ngác

Bông phượng không còn hát nữa mà chi

 

Thu đến bên thềm tiễn hạ ra đi

Có đôi mắt rươm rướm hàng mi khóc giờ li biệt

Nhớ ánh mắt buổi hoàng hôn sao buồn da diết

Thôi anh về kẻo lỡ chuyến tàu đêm

 

Sân ga buồn tiếng hát Khánh Ly êm

Ngụm cà phê trên môi em sao lại mặn

Có giọt nước mắt nào nhỏ xuống hòa tan

Em tiễn hạ đi và tiễn nỗi đau tràn

 

 Để lại trong trái tim em muôn ngàn vết xước

Nét dọc nét ngang làm sao em đếm được

Chứng tích một thời vụng dại yêu anh.

11. Đàn ông

Buồn cười cho cánh đàn ông

Hốt tiền cho gái thì không tiếc gì

Nhưng khi mua cái quần xì

Cầm lên đặt xuống rồi thì… lại thôi

 

Có tiền đưa gái đi chơi

Nhưng cái khăn tắm cũ… hôi vẫn xài

Dành tiền nhậu nhẹt đánh bài

Chứ ba thứ đó chẳng tài nào mua

 

Có tiền ra quán làm vua

Về nhà vợ hỏi chẳng đưa đồng nào

Con xin tiền bánh mấy hào

Suy đi tính lại thôi nào… bữa sau

 

Có tiền đi bất cứ đâu

Ăn chơi xả láng ngày sau mới về

Vợ con công việc bộn bề

Nhờ ghé qua chợ xin thề…”quên đi”

 

Hẹn bồ thì gọi tắc xi

Đưa vợ về ngoại thì đi xe đò

Đàn ông quá thật lắm trò

Đàn bà phải giỏi… mới mò trúng tim

12. Vợ và bồ

Bồ là phở nóng tuyệt vời

Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu

Bồ là nơi tỏ lời yêu

Vợ là nơi trút bao nhiêu bực mình

Bồ là rượu ngọt trong bình

Vợ là nước ở áo đình nhạt pheo

Nhìn bồ đôi mắt trong veo

Trông vợ đôi mắt giống beo…gườm gườm

Bồ tiêu thì chẳng tiếc tiền

Vợ tiêu một cắc thì liền kêu hoang

Bồ dỗi thì phải xuống thang

Vợ giận bị mắng, bị phang thêm liền

Một khi túi hãy còn tiền

Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh

Một mai hết sạch sành sanh

Bồ đi, vợ lại đón anh về nhà

Bồ là lều, vợ là nhà

Gió lớn, lều sụp, mái nhà còn kia

Vợ là cơm nguội của ta

Nhưng là đặc sản thằng cha láng giềng

13. Rao vặt

Năm nay tuổi lão đã già

Bán bất động sản để mà dưỡng thân

Kính mong quý khách xa gần

Ông bạn nào khỏe lại cần thì mua

Giá mềm khỏi phải đong đưa

Ai nhanh chân trước thì đưa tiền liền

Mua được bạn sướng như tiên

Nội thất tuyệt đẹp như tiên giáng trần

Xin mời các bạn xa - gần

Nhanh chân kẻo mất – Tôi cần tiền ngay

14. Soi gương

Cầu ao nước cạn vô tình

Đẹp thay hoa tuyết ngắm mình dưới ao

Sợi dây thắt mỗi yếm đào

Quần xăn một ống cho nao lòng người

Xa trông nàng trút nụ cười

Bờ vai buông thả tóc lơi nhung huyền

Chân son vờn nước sen phiền

Người dưng khác họ dừng thuyền ngắm tranh

15. Tỏ tình

Em yêu người lính Sơn Tây

Đánh giặc đã giỏi lại hay thơ vè

Ước gì được uống nước chè

Cùng ăn bánh quế bên hè Đường Lâm

Được đi dưới ánh trăng rằm

Dạo chơi Thành cổ - tay cầm trong tay

Được thơm ngọn gió heo may

Rùng mình khép áo để ai chạnh lòng

Khát khao chạm nhẹ - lưng ong

Rồi khe khẽ siết một vòng tay ôm

16. Thuyền tình

Ngả đầu lên chiếc thuyền tình

Nghe như sóng gió quanh mình lặng yên

Dìu nhau vào cõi thần tiên

Đắm say hoan lạc xa miền trầm luân

Bồ đào… cạn chén ái ân

Chạm ly bóng nguyệt… môi gần sao kim

Ngày vui theo những cánh chim

Tối ngồi đàn hát…  hồn chìm vào nhau

Qua rồi bao nỗi khát khao

Thuyền tình êm ả cặp vào bến mơ

Có nhau… mình lại làm thơ

Câu buồn bỏ lại bên bờ sông tương.

17. Nếu

Nếu là cây tôi xin làm cây chuối

Quả ngọt cho đời thân để nuôi heo

Nếu là hoa tôi xin làm hoa chuối

Thêm chút lạc vừng làm nộm nhậu chơi

Nếu là lá tôi xin làm lá chuối

Đến độ xuân về gói những chiếc bánh gai

Nếu là củ tôi xin làm củ chuối

Sinh ra cho đời những cây chuối xanh tươi

Và làm thơ tôi cũng làm thơ… “củ chuối”

Chỉ muốn mọi người có một tiếng cười vui

18. Bữa tiệc người

Hôm qua đám bạn rủ đi chơi

Nhậu thịt nguyên con thật đã đời

Bánh sữa mỗi cha sơi một cặp

Chân giò – hai trự húp ba đôi

Mỹ nhân lồ lộ nhòm ngon mắt

Hảo tửu ngọt ngào nốc xệ môi

Tàn cuộc bưởi đào ăn tráng miệng

Ông nào không thích cứ đồ xôi!

19. Nhớ

Người đi cửa đóng then cài

Tần ngần trước ngõ – nhớ ai gọi thầm

Trên tường tờ lịch lặng câm

Mấy ngày chưa gỡ - chủ nhân vắng nhà

Bình bông trưng ở ghế trà

Không người châm nước nụ hoa héo tàn

Nhện giăng, bụi phủ cây đàn

Ngô đồng thay lá rụng vàng ngoài hiên

Đỏ lòng – chờ đợi Mộc Miên

Cành trơ mắt lá nghiêng nghiêng bóng chiều

Vắng người – cảnh vật đìu hiu

Mắt buồn không ngủ - thức nhiều đêm suông

Tối nay tựa cửa lặng buồn

Tri âm bạn hỡi – Ta luôn nhớ người!

20. Mảnh ruộng hoang

(Tranh vẽ của NSND Lan Hương)

Mảnh ruộng nhà em sớm bỏ hoang

Cỏ gà lún phún mọc hai hàng

Không người cày cuốc đành khô hạn

Thiếu kẻ gieo trồng chịu tiếng khan

Gạn nước – Giữ khe luôn lấp xấp

Be bờ - chẳng để chảy tràn lan

Xâm canh ai muốn gieo mầm tốt

Chính chủ là đây – miễn luận bàn

21. Tình đơn phương

Thôi vàng chi nữa cúc ơi

Ngày mai bên ấy có người tân hôn

Quà cưới là nửa mảnh hồn

Tan theo xác pháo… lịm chôn khối tình

Cô dâu trang điểm thật xinh

Khoác tay chú rể “của mình” lạ chưa?

Theo chân hai họ tiễn đưa

Rưng rưng giấu mặt… sa mưa cuối đường

Yêu thầm lặng – nhớ đơn phương

Cầu thời gian chữa vết thương chóng lành

22. Đợi

23. Chiều

 

23. Hồng nhan bạc…tỉ

Má đỏ ngây thơ ửng nụ đào

Mắt huyền hạt nhãn sáng như sao

Môi hồng mận chín khoe hàm tiếu

Da trắng thơm hương phủ ngọt ngào

Sống mũi dọc dừa…vàng mấy lượng

Thanh tân vòm ngực…bạc ngàn bao

Gót sen dạo bước vườn hoa tím

Tay khảy đàn bầu dạ xuyến xao

24. Cơn mưa đầu mùa

Hạt mưa bong bóng vỡ đôi

Giăng giăng những sợi tơ trời ngả nghiêng

Mộng tàn còn sót chút duyên

Trầu cau lỡ chuyện…cạn miền ái ân

Mưa làm ướt áo tình nhân

Hạt thương hạt nhớ…bước chân nhạt nhòa

Âm thầm ngồi ngóng mưa qua

Mình ta níu chút xót xa…giọt buồn!

 

25. Miệng lười điêu ngoa

Bực mình cái lưỡi vốn không xương

Lắt léo quanh co đủ mọi đường

Chạy chức uốn cong lời phỉnh nịnh

Tranh quyền luồn cúi tiếng thê lương

Trơn môi rót mật lừa yêu nữ

Dẻo miệng đong tình gạt gái thương

Giả dối có ngày rơi mặt nạ

Quen mồm xảo trá chẳng ai nương

 

26. Không đề

Trời geo tan nát phím tơ hồng

Hoa tím lục bình phả mặt sông

Lạc lõng thân cò chao bến đợi

Ngại ngùng cánh én liệng bờ mong

Vần thơ lỗi điệu sầu cay mắt

Chén rượu phai hương tủi đắng lòng

Kẻ ở chân mây biền biệt ngóng

Người về góc bế lạnh lùng trông…

27. Con đò

Ngày ngày chở khách sang sông

Trăng lên mặt nước ngủ không chiếu màn

“Dọc” đời vẫn chịu tiếng “ngang”

Mấy ai nhớ tấm lòng vàng đò tôi

Giúp người vượt sóng gió rồi

Qua sông, đời vẫn gọi tôi “Con…đò”

28. Mộng

Lung linh mặt nguyệt ánh vàng rơi

Thánh thót đàn ai gọi phím mời

Ngọn liễu giọt thu ra rả khóc

Nhành dương tiếng gió lả lơi cười

Hồng nhan hạ phách nâng ly ngọc

Tri kỷ buông đàn nhắp mấy hơi

Rượu nhạt…sen tàn…thơ cạn hứng

Bên rèm bóng đổ mộng chơi vơi!

29. Chuyến tàu hoàng hôn

Buông chiều…tím nửa câu thơ

Ngõ đìu hiu gió sợi tơ buộc ngày

Hanh hao buồn nhánh tóc mai

Hồn chưa kịp tỉnh – mộng phai mất rồi

Chuyến tàu đêm xé hồi còi

Lối về phố cũ đành thôi - một mình

30. Mình ơi

Mình ơi quay mặt lại đây

Cho mình đầu gối cổ tay em nè

Nhẹ nhàng gió giỡn song the

Chúng mình ngợp giữa say mê cõi đời

Rượu vào hưng phấn mình ơi

Tình ta nồng ấm đát trời trao nghiêng!

31. Trinh nữ tắm trăng

Bóng nguyệt lung linh tỏa xuống trần

Mơn man vóc liễu dáng thanh tân

Búp sen e ấp khoe làn tuyết

Hàm tiếu thẹn thùng giấu nét xuân

Óng ả đường cong…lòng vọng ngưỡng

Mượt mà tròn trĩnh…dạ bâng khuâng

Trượng phu trộm ngắm nàng trinh nữ

Tiếc ngọc thương hoa chẳng dám …mân!

32. Hong nắng

Em khoe nhan sắc xuân thì

Gió lay cánh võng…tiếc gì khúc du

Mượt mà chuốt một dáng thu

Nắng hong vóc liễu…cầm tù thi nhân!

33. Một nửa

Em khoe nửa cái …phao câu

Lá che một tấm…nhức đầu mấy ông

Tóc dài buông xõa ngang mông

Đào lê nửa trái lòng thòng chìa ra

Khỏa thân nổi tiếng gần xa

Không màn dư luận kêu ca…rẻ tiền

Chí Phèo dỏm thấy đảo điên

Cầu mong giông gió ngả nghiêng đất trời

Cho tàu lá chuối bị rơi

Tấm thân ngà ngọc lại phơi…trăm phần

Mấy ông khắp chốn xa, gần

Xem xong “bổ mắt”…lâng lâng cả người!


CHIA SẺ BÀI VIẾT

Bài cùng chủ đề
Loading

SÁCH CỦA TÔI