Chùm thơ về Bố (chọn lọc)

Cập nhật: 21/10/2020 Lượt xem: 192

1. Bố

 

2. Lời Nói Dối Cao Thượng

Thuở còn thơ con thường nghe cha nói.
Con ăn đi cha không đói đâu con.
Lúc ăn xong nếu không hết vẫn còn.
Cha ăn nốt, cha khen ngon đấy chứ.

Khi lớn khôn con nhớ về quá khứ.
Cha thường mang chiếc áo cũ vá vai.
Đi dép lốp có lúc sút cả quai.
Quần áo mới cha cất hoài không mặc.

Cha nói mình thích mặc bền ăn chắc.
Nhường hết áo quần vải vóc cho con.
Cha bảo con cần quần áo đẹp hơn.
Còn cha mặc áo rách sờn cũng được.

Phải mưu sinh cha một mình xuôi ngược.
Lo việc nhà lo việc nước việc dân.
Cha luôn dạy con phải sống nghĩa nhân.
Không lãng phí phải chuyên cần sớm tối.

Mãi sau này con biết cha nói dối.
Và biết mình đã có lỗi với cha.
Cha là tấm gương chân chính thật thà.
Vì nhường cho con mà cha nói thế.

 

3. Không thể nào

Không thể nào con quên được ngày xưa
Cha ngồi quạt để Mẹ ru con ngủ.
Cánh võng chao đổ mùa hè ra cửa
Tiếng đàn ve đệm nhạc khúc à ơ...

Con giữ gìn vị ngọt tuổi ấu thơ
Như viên kẹo ngậm cả đời không hết.
Có ai dạy đâu mà con biết
Sẽ chẳng còn gì khi Cha, Mẹ xa nhau .

Rồi một ngày con không hiểu vì đâu
Nước mắt chảy lặng thầm về hai phía.
Long Quân-Âu Cơ, lên rừng-xuống bể.
Để đàn con ngơ ngác giữa Mẹ-Cha.

Con muốn ngã vào cả hai cánh tay Cha
Con muốn uống cả đôi dòng sữa Mẹ.
Tình cảm ấy chẳng thể nào chia sẻ
Như võng đong đưa không chỉ một đầu dây.

Con lớn lên thiếu thốn một vòng tay,
Như dòng sông cả hai bờ đều lở.
Mặt nước rộng đời mênh mông nỗi sợ
Một cánh bèo níu kéo tuổi thơ xa.

Con lớn lên ai cũng bảo giống Cha,
Người yêu con thì lại hiền như Mẹ.
Con chỉ sợ có một ngày như thế,
Phải lau giùm nước mắt trẻ chia hai.

Con đã đi qua những tháng năm dài,
Chân không thể bước ra ngoài nỗi nhớ.
Tuổi ấu thơ vẫn từng ngày nhắc nhở:
Có một thời...
                 Cha Mẹ đã...
                                    Yêu nhau.

4. Ngày của cha

Ngày con đỏ hỏn trong nôi

Mẹ ầu ơ hát…Cha phơi lưng cày…

Chăm nuôi con lớn từng ngày

Có ăn, có mặc, áo thay theo mùa

Con vui con hát, con đùa

Mồ hôi Cha – Mẹ nặng chua chất phèn…

Những đêm con học không đèn

Cha bắt đom đóm làm đèn soi cho

Bao nhiêu khổ nhọc cam go

Đời Cha chở nặng chuyến đò gian nan!

Nhưng chưa một tiếng thở than

Mong cho con khỏe, con ngoan vui rồi

Cha như biển rộng, mây trời

Bao la nghĩa nặng đời đời con mang!

Hôm nay trên khắp thế gian

Người người tưởng nhớ ngày vàng của “Cha”

Mà con đang ở xa nhà

Đôi dòng chữ nhỏ làm quà kính dâng!!!

                                                  Phan Thanh Tùng

 

5. Cha tôi

 

Tuổi xế bóng cửa nhà vắng vẻ

Bao yêu thương tươi trẻ cuộc đời

Cha dành dụm hết cho tôi

Cho anh, cho chị, cho thời trẻ trung!

 

Đời vất vả điệp trùng gian khó

Thuở cơ hàn không có cơm ăn

Mờ sương cha đã gấp mành

Rong trâu cày ải dạ đành đói meo!

 

Cái nghèo đói cứ theo cha mãi

Bởi neo vườn nhà lại đông con

Ngược xuôi thân xác mỏi mòn

Đạp xe buôn bán cho con đỡ rầu!

 

Khi con lớn trắng đầu cha bạc

Mẹ xa cha tan tác cõi lòng...!

Thân già một bóng chênh chông

Các con Nam, Bắc xa vòng tay cha!

 

Quê nhà đó buồn và cha nhớ

Nhớ vợ hiền thêm nhớ con yêu!

Cầu mong trời phật thương nhiều

Cho cha khỏe mạnh sớm chiều bên con!

                                Đặng Minh Mai

 

6. Cha tôi

 

Cả đời lo lắng cho con

Tuổi già sức yếu lưng khòm chân đau

Ngày xưa mưa nắng dãi dầu

Gian nan cơ cực cha đâu nản lòng

 

Củ khoai củ sắn trên đồng

Chắt chiu nhặt nhạnh gánh gồng nuôi con

Cha mong bữa đói không còn

Để con no bụng ngủ ngon giấc nồng

 

Một đời áo vải nhà nông

Phủ đầy sương gió ướt ròng mồ hôi

Sớm khuya đồng ruộng giữa trời

Tay cha cầy cuốc cho đời con xanh

 

Tóc cha mây trắng phủ giăng

Con mong cha mãi an lành bên con

Đáp đền dưỡng dục công ơn

Mong cha vui khoẻ nhiều hơn con mừng.

                              Đặng Minh Mai

7. Đời của Ba

 

Lưng còng nặng gánh đôi vai

Một vai cho Nội, một vai thân cò

Cò con vắng Mẹ Ba lo

Vai kia chữ hiếu dành cho Nội rồi

 

Mắt rơi nhìn thấy Ba Tôi

Mẹ đi để lại khổ rồi Ba ơi

Tuổi con chưa bước vào đời

Vẫn còn bé bỏng Ba ơi khổ nhiều

 

Cuộc đời năm tháng buồn hiu

Mồ hôi ướt đẫm sớm chiều mưu sinh

Lẻ loi Ba chỉ một mình

Áo vai Ba rách, trên hình ai khâu

 

Mắt rơi con khóc đỏ ngầu

Thắt lên con gọi ! Mẹ đâu mau về

Tiếng kêu lòng xé tái tê

Nhìn Ba nước mắt dầm dề tuông ra

 

Bao năm lưu lạc xa nhà

Nhớ quê ngày ấy, thương Ba thuở nào

Nỗi buồn xâm chiếm biết bao

Mắt rơi cứ mãi đi vào lòng con !!

                         Dũng Bùi

8. Tình cha

Dòng nước mắt một đời không luống cạn
Giọt mồ hôi năm tháng chẳng hề vơi
Đó tình cha muôn thuở vốn không lời
Trong lặng lẽ, âm thầm như chiếc lá.

Buồn hay vui Cha cũng cam để dạ
Khóc hay cười Cha để cả trong tim
Như đại dương, lòng biển cả lặng im
Trong sâu thẳm tiềm tàng nhiều bí ẩn.

 

Công dưỡng dục suốt một đời lận đận
Nghĩa sinh thành vương vấn cả trăm năm
Bên đời con, Cha một bóng âm thầm
Luôn che chở bằng bóng râm mát dịu.

Tấm lòng cha một đời con đâu hiểu
Bởi tình Cha luôn lắng dịu ngọt ngào
Tuy giá băng nhưng sâu thẳm dạt dào
Cho mà chẳng mong chút nào đền đáp.

Rồi mai kia trên đường đời muôn dặm
Con mới hay sâu thẳm tấm lòng Cha
Luôn bao la và cũng rất mặn mà
Tình Cha đó, ngàn năm vang vọng mãi

9. Lời của cha

Con đừng nghĩ nhiều về chỗ đứng
Nên nghĩ suy về cách đứng thế nào
Đứng thẳng người, chỗ thấp thành cao
Đứng khom lưng chỗ cao thành thấp.

Biết sống đủ luôn thấy mình sung túc
Sống tham lam giàu có hóa ra nghèo
Con đừng làm cái bóng ăn theo
Biết gieo cấy để vui mùa gặt hái

Đời là biển khổ, con đừng ái ngại
Phải vượt lên để biết làm người
Hạnh phúc ở đời là tỷ số những buồn vui
Phải góp nhặt những niềm vui nhỏ nhất

10. Bài thơ tặng cha

Con muốn viết – một bài thơ tặng cha

Vài câu thôi, nhưng mà sao khó quá

Con biết rằng tình cha như biển cả

Rộng bao la và chẳng thể đong đầy!

Khi còn bé, hay cãi lại lời cha

Không muốn nghe những gì cha đã dạy

Con ghét cha, mỗi lần dùng roi gậy

Có một lần.. con bỗng thấy lệ cha

Khi lớn lên ghét thiếu thốn trong nhà

Thêm lần nữa thầm trách cha chẳng giỏi

Cha lặng im rồi rất lâu không nói

Một đêm buồn lại thấy lệ cha rơi

Và giờ đây, khi vật lộn với đời

Đời dạy con ngộ ra nhiều bài học

Cha biết không khi trong lòng mệt nhọc

Con nhớ nhà và con rất nhớ cha!

Con giận mình vì con đã nghĩ cạn

Để nỗi buồn hằn lên trái tim cha

Có đôi lúc muốn quay về quá khứ

Trên lưng cha, con thích thú vui đùa

Trong mắt con, màu ký ức hiện về

Nụ cười cha, gạt bộn bề – rạng rỡ

Lặng lẽ nghe thời gian qua hơi thở

Nhận ra rằng: cuộc sống ngắn làm sao!

Giờ con hiểu người cha nào cũng thế

Luôn bên con và lo lắng mọi điều

Khiến cha buồn nhưng cha vẫn thương yêu

Cả cuộc đời, cha là người duy nhất!

                                     Stam

 


CHIA SẺ BÀI VIẾT

Bài cùng chủ đề
Loading

SÁCH CỦA TÔI