Bến phà xưa

Cập nhật: 10/10/2016 Lượt xem: 533

Bến phà xưa

Ký sự ảnh của Hà Hoàng Kiệm, BV 103, HVQY

Đặt cái tiêu đề này dễ làm người ta nhầm tưởng đây là một câu chuyện tình được hồi tưởng lại. Không phải, chỉ là hoài niệm của một người lính đã qua thời chiến tranh mà thôi. Chẳng là nghe người ta nói động Thiên Đường (Quảng Bình) đúng là một thiên đường, thế là trí tò mò và máu khám phá của chúng tôi lại được đánh thức, chúng tôi quyết định tới đó vào hai ngày nghỉ cuối tuần của tháng 7.2016.

Chiếc xe giường nằm dừng lại một thị trấn vùng núi lúc 5 giờ sáng thứ 7, tìm được khách sạn bên đường mà chúng tôi đã đặt phòng trước qua mạng, tranh thủ ngủ thêm một chút nữa rồi dậy chạy tản bộ dọc theo phố núi hít thở không khí mát mẻ của vùng núi đá yên tĩnh. Chúng tôi chạy tới bến đò, một bến đò được xây dựng mới khá đẹp bên con sông Son có những quán cà phê và hàng hóa làm bằng tre sậy rất nghệ thuật. Bên kia sông là dãy núi đá sừng sững, vách núi dựng thẳng xuống dòng sông trong xanh. Đây là bến đò đón khách đi thăm động Phong Nha.

 

Khách sạn phố núi và bến đò bên dòng sông Son đón khách đi thăm động Phong Nha.

 

Bến thuyền sông Son và quán cà phê có kiến trúc bằng tre tuyệt đẹp.

Chúng tôi đi tản bộ dọc con sông trở về khách sạn và tìm một chỗ ăn sáng. Bỗng tôi thấy một bến phà cũ cảm giác quen quen, hình như mình cũng đã từng đặt chân tới đây, sao mà cái cảm giác quen quen ấy càng ngày càng rõ rệt. Tôi tần ngần đứng ngắm hai bên bờ bến phà và láng máng nhớ lại vào khoảng tháng 12 năm 1972, chúng tôi hành quân qua huyện Bố Trạch Quảng Bình để vượt dốc ba thang sang sườn tây Trường Sơn để vào chiến trường miền nam. Tây Trường Sơn thuộc đất bạn Lào nên không bị đánh bom. Buổi sáng sớm lờ mờ khi chúng tôi vừa qua khỏi một bến phà, nhưng khi đó không phải phà mà là hàng trăm chiếc thuyền lá tre mỗi thuyền chở được quảng 5 chú lính lao như con thoi giữa hai bờ để đưa đoàn chúng tôi qua sông tranh thủ khi trời chưa sáng. Qua sông rồi hành quân bộ khoảng một cây số lên một con mương nổi giữa cánh đồng thì có 4 chiếc máy bay thần sấm của Mỹ lao tới ở cự ly rất thấp, tiếng máy bay như muốn xé rách màng nhĩ của chúng tôi. Chúng tôi được lệnh nằm xuống tại chỗ không ai được nhúc nhích. Tôi nằm xuống vệ mương ngửa cổ nhìn 4 chiếc máy bay thần sấm đen sì lần lượt trúc xuống cắt hai trái bom một rồi lại ngóc đầu bay lên. Bom nổ đinh tai, nước bắn lên từng cột. Thật may mắn đoàn quân của chúng tôi đã lên bờ hết, nhưng còn các o chở thuyền và những chiếc thuyền chắc vẫn ở dưới sông. Sau vài loạt bom ban đầu trúng dòng sông, tiếng súng 12 ly 7 từ đỉnh ngọn núi đá bên bờ sông xối xả bắn lên làm những chiếc F4 chưa kịp cắt bom phải ngóc đầu lên thế là bom bay sang bờ phía bên kia nổ tung. Cũng thật may mắn là những chiếc F4 bay từ phía chúng tôi sang bên kia chứ nếu không chúng tôi đã hứng trọn những quả bom lạc rồi. Đúng rồi, kia là ngọn núi ngay bờ sông mà những khẩu 12 ly 7 bắn lên hồi đó.

Bến phà với ngọn núi đá đặt những khẩu 12 ly 7 năm xưa.

Tôi nhìn thấy một tấm bia bằng xi măng cũ kỹ, tiến lại gần thì đúng rồi đây là bến phà thuộc xã Sơn Trạch, huyện Bố Trạch Quảng Bình, nơi mà quân Mỹ đánh phá ác liệt những năm 1965 -1975 vì đây là con đường độc đạo mà các đoàn quân nam tiến đi vào con đường mòn Hồ Chí Minh bên đất Lào.

 

Tấm bia bằng xi măng ghi lại chứng tích lịch sử của bến phà. Bên kia dưới chân ngọn núi là tượng đài được dựng lên để ghi dấu sự ác liệt của nơi này trong chiến tranh.

Trở về khách sạn trong tâm trạng lâng lâng hoài niệm. Trong đoàn quân của chúng tôi hôm ấy vào chiến trường có người trở lại nhưng nhiều người không bao giờ trở lại nữa, họ mãi mãi nằm lại đất phương nam. Tôi là một người may mắn không chỉ còn trở lại mà còn may mắn gặp lại bến phà lịch sử năm xưa.

Sau bữa sáng chúng tôi thuê một chiếc xe máy tự đi tới động Thiên Đường. Quả thật danh bất hư truyền, căn động lớn với mái vòm như nhà thờ hồi giáo với vô số nhũ đá, măng đá, cột đá đủ các loại như một cung điện. Một công ty du lịch đã làm con đường bằng gỗ giúp du khách đi sâu vào trong động để ngắm nhìn, cảnh đẹp thay đổi theo mỗi bước chân đi sâu vào trong động. Những bức ảnh không thể lột tả được hết vẻ đẹp huyền ảo của những nhũ đá nhưng cũng cứ post lên đây vài ảnh để các bạn thưởng thức.

 

Cửa động rất nhỏ chỉ một hai người chui lọt nhưng vào bên trong là cả một cung điện khổng lồ nguy nga tráng lệ.

 

Bên trong động.

 

Măng đá.

 

Đây nữa những măng đá tự nhiên huyền diệu.

Sự hùng vĩ và tráng lệ ẩn chứa trong hang.

Như một cung điện dưới lòng đất.

 

Lưu lại vài bức ảnh làm kỷ niệm.

 

Trên đường trở về cảnh đẹp làm chúng tôi không thể không dừng lại để ghi vài tấm ảnh, Đây là thác hoa và con đường trong rừng.

 

Buổi chiều chúng tôi lên thuyền đi vào động Phong Nha.

 

 

 

 

Động Phong Nha đẹp nhưng không thể so sánh được với động Thiên Đường.

Sáng hôm sau chúng tôi lên xe bus xuống biển Nhật lệ. Một vùng cửa sông đã ghi lại nhiều dấu tích chiến tranh.

 

Đây là cửa sông Nhật Lệ đổ ra biển.

 

Hết lái đò rồi lại bán cà phê ở vùng đất nắng lửa trang trang cũng thú vị.

 

Thư dãn bên bờ biển nhật lệ chiều hè tháng 7. 2016.

 

Tới thăm tượng đài mẹ Suốt và cây cầu Nhật Lệ, nơi xưa không có cầu, mẹ Suốt chèo đò đưa bộ đội qua sông.

Kết thúc hai ngày cuối tuần, buổi tối chủ nhật ngồi trong quán cà phê chờ đến giờ xe chạy được tiếp chuyện một bà du khách Pháp, bà tới thăm Việt Nam lần đầu và hôm nay cũng từ Nhật Lệ ra Hà Nội, bà nói bà thích đi thăm phố cổ Hà Nội. Tôi giới thiệu cho bà một số đặc điểm của phố cổ Hà Nội đó là những công trình kiến trúc Pháp, bà rất thích.

Tạm biệt Quảng Bình với cái nắng thật dữ dội làm tôi cháy da cháy thịt mất mấy tháng mới trở lại bình thường, đúng là “trang trang cồn cát nắng trưa Quảng Bình”.


CHIA SẺ BÀI VIẾT

Bài cùng chủ đề
Loading

SÁCH CỦA TÔI